Loading
Loading
Loading
Loading
Loading
Loading
florals

Anh Tran

and

Carly Kullot

April 2, 2027

Kansas City, MO
291 days291 d10 minutes10 min57 seconds57 s

How We Met — From Carly’s Perspective

First comes work, then comes play.

Anh and I met at work at StoneX in May 2024, where our teams happened to sit right next to each other. I was an intern for the summer, and I met him on my second day in the office. I still remember exactly how it felt running into him for the first time. I remember thinking he looked very smart… and also a little nerdy (it was the glasses). Since I didn’t have a permanent desk yet, I got moved around the office quite a bit depending on who was working from home that day. One day, I ended up sitting next to him, and somehow we spent nearly an entire hour talking nonstop. I’m pretty sure people around us noticed, but we didn’t care. At some point, the conversation turned to pickleball, his other “wife.” He said, “We should play sometime,” and I responded with, “Well then ask me to play.” So he did. Our first date was at the pickleball courts, and the rest is history. Pickleball turned into lunch, lunch turned into dinner, dinner turned into movies, movies turned into brunch the next morning, brunch turned into mini golf (yes, I kicked his tail)… and from there, we were pretty much inseparable. What started as a summer romance quickly became so much more. Anh was never the kind of man you date casually for a few months. We both knew that from the start. He was the type who never let me drive alone, and if he did, he followed me home to make sure I got there safely. He was, and still is, the kind of man who bought me every meal, paid for my gas, brought me flowers, and always wanted to create meaningful experiences together. He’s the kind of man who, after a server once commented on how much I ate, told the server to look me in the eyes and repeat after him: “Carly, you the most beautiful woman in the world.” Anh said it all with the most placid face, and afterward told the server to walk away. The server did exactly that, his face as red as an apple. My jaw was on the floor. He was curious in a way I had never experienced before, always asking thoughtful questions and wanting to know more about me, my thoughts, and my world. Even my dad doesn’t compare in the question department, which is saying a lot (some of you know!). And coming from Vietnam with a whole other culture, there was an entirely different side of his life, family, and traditions that he opened the door to and let me in on. I’m still humbly and eagerly learning about it all today. He was never someone you simply “dated.” He was the kind of person you fall in love with quickly, deeply, and somehow even more over time. A few months later, I left to study abroad for six months. But when I came back, we picked up right where we left off, like no time had passed at all. And can you guess where we met each other for the first time after I returned? Fast forward a little over a year later, and we’re living our best lives together. I feel incredibly grateful to have found such an extraordinary human. If you haven’t met Anh yet, I can’t wait for you to. He is a gift to me and to this world.

Chúng Tôi Gặp Nhau Như Thế Nào

Bắt đầu từ công việc, rồi tình yêu dần đến.

Anh và tôi gặp nhau ở công ty StoneX, nơi đội của chúng tôi ngồi cạnh nhau. Lúc đó tôi là thực tập sinh mùa hè, và tôi gặp anh ấy vào ngày thứ hai đi làm. Tôi vẫn nhớ chính xác cảm giác khi lần đầu gặp anh. Tôi nhớ mình đã nghĩ rằng anh ấy trông rất thông minh… và cũng hơi mọt sách một chút (chắc là vì cặp kính). Vì tôi chưa có bàn làm việc cố định nên tôi thường xuyên phải đổi chỗ ngồi tùy vào việc hôm đó ai làm việc ở nhà. Một ngày nọ, tôi được ngồi cạnh anh, và bằng cách nào đó chúng tôi đã nói chuyện liên tục gần như suốt cả một tiếng đồng hồ. Tôi khá chắc là mọi người xung quanh có để ý, nhưng chúng tôi thì chẳng bận tâm. Đến một lúc nào đó, câu chuyện chuyển sang pickleball — “người vợ khác” của anh ấy. Anh nói: “Khi nào mình chơi cùng nhé,” và tôi đáp lại: “Vậy thì anh phải mời em đi chơi chứ.” Và anh đã làm thật. Buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi là ở sân pickleball, và từ đó mọi thứ như bước vào một câu chuyện đẹp. Pickleball biến thành bữa trưa, bữa trưa thành bữa tối, bữa tối thành xem phim, xem phim thành brunch sáng hôm sau, brunch thành chơi mini golf (vâng, tôi đã thắng anh ấy rất đậm)… và từ đó chúng tôi gần như không rời xa nhau nữa. Điều bắt đầu như một chuyện tình mùa hè nhanh chóng trở thành điều gì đó lớn lao hơn rất nhiều. Anh chưa bao giờ là kiểu người để hẹn hò qua loa vài tháng rồi thôi. Cả hai chúng tôi đều biết điều đó ngay từ đầu. Anh là kiểu người không bao giờ để tôi tự lái xe về một mình, và nếu có, anh sẽ chạy xe theo phía sau để chắc chắn tôi về nhà an toàn. Anh đã và vẫn luôn là người đàn ông mua cho tôi từng bữa ăn, đổ xăng cho tôi, tặng tôi hoa, và luôn muốn cùng nhau tạo nên những kỷ niệm ý nghĩa. Anh là kiểu người mà sau khi có một lần nhân viên phục vụ nhận xét về việc tôi ăn nhiều, anh đã bảo người phục vụ nhìn thẳng vào mắt tôi và lặp lại theo anh: “Carly, em là người phụ nữ đẹp nhất trên đời.” Anh nói điều đó với gương mặt bình thản nhất có thể, rồi bảo người phục vụ đi đi. Và người đó thật sự làm theo, mặt đỏ như trái táo. Tôi thì hoàn toàn sững sờ. Anh tò mò theo cách mà trước đây tôi chưa từng trải nghiệm — luôn đặt những câu hỏi sâu sắc và thật sự muốn hiểu thêm về tôi, suy nghĩ của tôi và thế giới của tôi. Ngay cả bố tôi cũng không thể so được khoản hỏi han này, mà ai quen bố tôi thì sẽ hiểu điều đó có ý nghĩa thế nào! Và vì anh đến từ Việt Nam, mang theo cả một nền văn hóa khác, nên anh đã mở ra cho tôi một thế giới hoàn toàn mới về cuộc sống, gia đình và truyền thống của anh. Đến tận bây giờ, tôi vẫn đang khiêm tốn và háo hức học hỏi thêm mỗi ngày. Anh chưa bao giờ là người mà bạn chỉ đơn giản “hẹn hò.” Anh là kiểu người khiến bạn yêu rất nhanh, rất sâu đậm, và rồi theo thời gian lại càng yêu nhiều hơn nữa. Vài tháng sau đó, tôi rời đi du học sáu tháng. Nhưng khi tôi quay trở về, chúng tôi tiếp tục mọi thứ như thể chưa từng có khoảng cách thời gian nào cả. Và mọi người đoán thử xem nơi đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau sau khi tôi trở về là ở đâu? Nhanh thật, mới hơn một năm trôi qua mà giờ đây chúng tôi đang cùng nhau sống những ngày tháng tuyệt vời nhất. Tôi cảm thấy vô cùng biết ơn vì đã gặp được một con người đặc biệt đến như vậy. Nếu bạn chưa gặp Anh, tôi thật sự rất mong mọi người sẽ sớm gặp anh ấy. Anh là một món quà dành cho tôi và cho cả thế giới này.

Footer image